Càng Trưởng Thành Chúng Ta Càng Giỏi Che Giấu, Chẳng Lạ!

Hôm nay tôi về nhà.

Đêm qua xe phóng vội, nằm ghế gập không quen, hơi sốc, trong người lúc này thấy có chút đờ đẩn, phờ phạc.

Bình minh vừa rạng.

Bộ dạng này trông chẳng mấy tự tin. Nên tôi nảy ý nhắn Bác Tài cho mình ghé ngang thành phố biển, cách nhà khoảng chừng sáu mươi “cây”.

Chuyến bay sớm nhất đáp xuống cũng phải hơn mười giờ sáng, hãy còn sớm, vẫn kịp tản bộ hóng gió cho khuây khoả. Nhân lúc rảnh rang, nghĩ ngợi lan man một số lý do về nhà.

Buồn cười thật!

Hồi còn bé luôn tìm mọi cách để vòi vĩnh ba mẹ xin thêm. Giờ lớn rồi, kiểu gì cũng thành thói, có điều bây giờ toàn nói phét rằng mình vẫn ổn.

Trong khi vốn làm ăn thì cứ cạn dần. Năm nay tiền bạc kiểu như cái chum nước bị thủng, đổ vào bao nhiêu cũng chảy hết ra ngoài.

Mệt nhoài, đuối sức, mà không muốn để cho ai biết. Một mình gồng gánh, thắt lưng buộc bụng riết rồi cũng sẽ quen chịu đựng. Cứ thế mà lưng chừng giữa dòng đời chẳng than thở cùng ai.

Ăn tô bún cá trong cái tiết trời lành lạnh, thấy hơi thở nặng trịch của mình ngưng thành khói lấp lửng là tà.

Bún cá quê mình quả thật ngon nức tiếng.

Tôi lưởng thưởng một hồi mới chọn được một quán nhỏ ven biển, ngồi cà phê, đọc sách.

Đọc cho khuây khoả, kỳ thực cũng chẳng mấy để tâm trong sách viết gì. Đến một lúc nào đó thì con người ta sẽ hiểu, họ đọc sách rất nhiều chỉ vì thấy cô đơn.

Thỉnh thoảng tìm được một vài câu an ủi, chí lí, phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của mình thì lại thốt lên: “Ồ! Hay quá, thế mà giờ mình mới được biết nha.”

Không phải, thật ra biết tỏng từ lâu rồi, đọc sách chẳng qua là một hình thức tự trò chuyện với bản thân, thông qua đó kiểm định lại những gì mình đã biết thôi.

Đôi khi chúng ta thường như vậy, luôn muốn tìm thấy một ai đó có suy nghĩ giống mình, thường thì những lúc chông chênh là dễ nhận thấy nhất. Cũng như khi bản thân gần như đã đánh mất hết mọi thứ, thì sẽ luôn tìm thấy chính mình vậy.

Vì sao ư?

Hừm…vì ngoài bản thân ra thì trong lúc này có biết phải trò chuyện với ai khác nữa đâu.

Càng trưởng thành, chúng ta càng giỏi che giấu, chẳng lạ.

Càng trưởng thành chúng ta càng giỏi che giấu

Sân khấu cuộc đời ấy mà, khi tấm màn vải được kéo lên, vai ai người nấy diễn. Tiếp nối những câu chuyện về đời sống cứ thế được dựng lên, trên đôi vai của mỗi người cũng vì thế mà trở nên nặng nhọc.

Chúng ta không được khóc, khi đóng vai người hạnh phúc.

Chúng ta không được than vãn, bởi sự ràng buộc với cái mác người thành đạt.

Và chúng ta càng không được khác đi, vì mỗi vai diễn khi vén màn sự thật đều phải chịu đựng những sự chỉ trích kịch liệt.

Tôi biết, bạn biết, chúng ta đều biết, nhưng vẫn phải chấp nhận tiếp tục diễn, vì đây là sân khấu cuộc đời. Nó là một trò chơi hư ảo mà chúng ta phải kiên định đến cùng.

Những cá thể dị biệt, sớm nhận biết điều này thường sẽ bị chính hiểu biết của mình giày vò trong khổ sở. Chính vì thế mà một số người quá thông minh lại vờ như khờ khạo, đó là vai diễn của họ.

Chẳng có một người nào lại thích vai diễn của mình bị vạch trần cả. Nên những lời dối trá trong thời đại này, thật buồn cười, lại là thứ vũ khí bí mật kéo chúng ta lại gần với nhau hơn.

Thảo nào mà lại có khối cuốn sách kiểu như “Khéo Ăn Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ,” vừa xuất bản ra đã bán chạy ầm ầm là vậy.

Đọc rồi thấy cũng hay, tôi bây giờ cũng đang áp dụng như thế đây mà.

Về nhà. Nói dối. Ai nấy đều vui.

Vì thật ra khát vọng hiểu theo cách đơn giản, chỉ là hướng đến những điều bản thân đang còn thiếu. Một vai diễn, là công cụ tạo ra động lực để chúng ta hoàn thiện bản thân mình.

Nó là một hành trình đòi hỏi rất nhiều nghị lực, vì khi đối diện với quá nhiều sự thật thì chúng ta sẽ có cách lựa chọn đơn giản hơn, đó là: bỏ cuộc.

Từ sâu thẳm đáy lòng mình, tôi biết, tấm vé về nhà khiến lòng mình bằng phẳng nhất chính là “Sự Thật.”

Nhưng tôi vẫn chọn nói dối trong lúc này, để che đậy thực trạng khi mọi thứ đang dần chuyển biến theo chiều hướng tệ đi.

Chỉ đơn giản là tôi không muốn để cho những người thân trong gia đình phải phiền hà, lo lắng quá nhiều về tôi của sau này. Tôi phải chịu trách nhiệm cho nó từ đây, vì tôi ý thức được những ngày còn trẻ của mình đang trôi đi vùn vụt.

Sẽ có lúc tôi phải kiệt sức mà lựa chọn đối diện với sự thật, tôi biết, chỉ hy vọng đó không phải là ngày mà tôi chọn bỏ cuộc.

Mỉm cười.

Trở về nhà mang theo tất cả tình yêu thương qua những lời nói dối kiểu như: “Con vẫn ổn.”

Và tiếp tục hy vọng rồi mọi thứ rồi sẽ tốt hơn…

0.0

Đánh giá bài viết

Nếu bạn thấy nội dung này có giá trị, hãy mời Trịnh Quân một ly cà phê nhé!

Trịnh Quân

Xin chào! Tôi là Quân, một Full-Stack Web Developer thích viết lách và chia sẻ trải nghiệm, là người chịu trách nhiệm chính về nội dung và tác quyền trên Blog này.

Copyright © 2021 Dân Khởi Nghiệp. All Rights Reserved. DMCA.com Protection Status